Nỗi buồn của mẹ.

Nỗi đau nghẹn lòng của người mẹ: Khi tình mẫu tử đối đầu với thế giới lạnh lùng.

Mười năm. Đó ko chỉ là một con số, mà là cả một khoảng trời thanh xuân dài đằng đẵng, là những đêm dài thao thức và biết bao nước mắt của một người mẹ đơn thân. Mười năm trước, tôi từng có: sự nghiệp, vị thế và cả tương lai rộng mở. Nhưng khi đứa con thơ bị người ta giành lấy khỏi vòng tay, tôi đã ko ngần ngại gác lại mọi hoài bão cá nhân lùi lại phía sau. Tôi ko thiếu điều kiện kinh tế, ko thiếu tiền bạc, cũng ko để mình rơi vào cảnh nghèo khó, nhưng với tôi, mọi thành công hay tiền tài ngoài kia đều trở nên vô nghĩa nếu con thơ chưa về bên mẹ.

Tôi bước vào cuộc chiến pháp lý kéo dài suốt một thập kỷ bằng tất cả những gì một người mẹ có thể có: một trái tim đong đầy tình yêu thương, một tấm lòng kiên định và một niềm tin son sắt vào lẽ phải. Tôi luôn tin rằng tình mẫu tử thiêng liêng và sự yêu thương vẹn toàn của mình sẽ là câu trả lời thuyết phục nhất để đón con về. Thế nhưng, cuộc đời này đôi khi lại quá phũ phàng. Đối thủ của tôi là những kẻ đứng ở đỉnh cao của quyền lực và tiền bạc. Hình như trong thế giới tài phiệt của họ, người ta chỉ biết đến đồng tiền, vật chất và địa vị. Những thứ đó cứ quay cuồng, che mờ mắt họ, và dường như họ chẳng biết đạo đức là gì nhỉ? Họ dùng sức mạnh của những con số để chia cắt tình mẫu tử, coi tình cảm thiêng liêng như một trò chơi quyền lực để thao túng.

Mười năm ròng rã theo đuổi vụ kiện, bao nhiêu năng lượng và tuổi xuân đều dồn hết vào một mục đích duy nhất. Để rồi sau mỗi phiên tòa, thứ tôi nhận lại vẫn là sự chờ đợi, là cảm giác bất lực đến nghẹn ngào khi nhìn đứa con mình mang nặng đẻ đau vẫn chưa thể chính thức trở về bên mẹ. Đứng nhìn con từ xa, lòng tôi như có ngàn vạn nhát dao đâm nát. Thật buồn, thật tủi và đau đớn đến mức ko thể thốt nên lời.

Trong thế giới quay cuồng của những kẻ tài phiệt tiếng khóc xé lòng và nỗi khát khao đoàn tụ của một người mẹ lương thiện dường như chưa bao giờ chạm được đến thứ gọi là lương tri của họ.