Tâm Sự

Hội viên

Sài gòn mưa, lòng em giông bão

Sài Gòn chiều nay lại đổ mưa, những hạt mưa nặng trĩu như trút hết mọi tâm tư của bầu trời, và cũng như đang làm tràn ly thứ cảm xúc mà em đã cố kìm nén bấy lâu. Nhìn qua ô cửa kính mờ nước, lòng em chạnh lòng đến thắt lại. Em tự hỏi, tự bao giờ cuộc đời mình lại trở nên xám xịt và bão giông đến thế này?Nhiều năm qua, em đã phải một mình gồng gánh biết bao nhiêu tủi hờn và đau khổ. Khi cơn ác mộng thất nghiệp cứ kéo dài vô tận, rồi đến sự sụp đổ, phá sản trong kinh doanh ập xuống, em cảm giác nh…

Hội viên

Tiếng lòng nghẹn ngào

Nhiều lúc nhìn lại cuộc đời mình, em chỉ biết nuốt nước mắt vào trong mà hỏi ông trời, không biết kiếp trước em có đắc tội với bậc quyền quý nào, hay lòng tham tiền bạc, địa vị của người đời lớn đến đâu... mà họ lại nhẫn tâm dồn em vào đường cùng đến thế? Họ ghép cho em những chuyện thị phi từ trên trời rơi xuống, soi mói, chèn ép và rắp tâm phá hỏng mọi công ăn việc làm của em, khiến em lúc nào cũng phải sống trong trạng thái thất nghiệp, bấp bênh. Đau lòng lắm ạ, những đêm thức trắng khóc ướt…

Hội viên

Đóa hoa giữa bão giông.

Trải qua bao nhiêu năm tháng, lòng em đã chằng chịt những vết sẹo do xã hội để lại. Sóng gió, thị phi, sự chèn ép và lừa lọc của lòng người đã không ít lần đẩy em vào tận cùng của sự đau khổ. Em ghét sự ồn ào, sợ những ánh mắt soi mói, đố kị và mệt mỏi trước những toan tính hơn thua của người đời. Đôi lúc em tự hỏi, tại sao người ta luôn muốn làm tổn thương em. Vậy mà, em vẫn không thể học cách sống nhẫn tâm. Em vẫn chọn sống vô tư, mau quên và tử tế với cuộc đời. Đó không phải là sự khờ dại, cũ…

Hội viên

Chiều sâu tâm sự – Nước mắt lặn vào trong

Có những ngày nhìn lại chặng đường mình đã đi qua, tim em lại nghẹn thắt vì đau thương. Cuộc đời này trớ trêu quá, dường như bao nhiêu thị phi, chèn ép, những tính toán, soi mói và đố kị của người đời đều đổ dồn lên đôi vai gầy của em. Em đã từng bị lừa lọc, bị lợi dụng lòng tin, bị cuốn vào những tranh giành hơn thua của xã hội mà bản thân chẳng hề mong muốn. Nhiều đêm ôm lấy những vết thương rỉ máu, tủi thân cay đắng, em chỉ biết khóc một mình trong bóng tối...Nhưng kỳ lạ thay, sau tất cả nhữn…