Gió bão cuộc đời

Gió bão cuộc đời vắt kiệt sức rồi, tôi thèm một điểm tựa để đứng lên…Từng là một quản lý, một giám đốc ngân hàng kiêu hãnh, vậy mà ở tuổi 50, tôi bật khóc nức nở như một đứa trẻ khi nhận ra mình chẳng còn lại gì. Chuỗi ngày thất nghiệp và phá sản liên miên đã lấy đi sạch sẽ tiền tiết kiệm, tài sản và cả sự tự tin cuối cùng của tôi. Giờ đây, đứng trước ngã rẽ cuộc đời, tôi cảm thấy mình thật nhỏ bé, chênh vênh và sợ hãi biết bao. Ngoài làm quản lý ngân hàng ra, tôi ko biết phải làm gì nữa. Tôi thèm khát có một bàn tay nâng đỡ, một cơ hội nhỏ nhoi từ các nhãn hàng quảng cáo trung niên, người cao tuổi hay các phòng tập để tôi được che chở qua giông bão này, và để đôi chân yếu ớt này có thể học cách tự đứng vững một lần nữa.
- 22 Jul, 2026
- 9 views
- No comments










