Sài gòn mưa, lòng em giông bão

Sài Gòn chiều nay lại đổ mưa, những hạt mưa nặng trĩu như trút hết mọi tâm tư của bầu trời, và cũng như đang làm tràn ly thứ cảm xúc mà em đã cố kìm nén bấy lâu. Nhìn qua ô cửa kính mờ nước, lòng em chạnh lòng đến thắt lại. Em tự hỏi, tự bao giờ cuộc đời mình lại trở nên xám xịt và bão giông đến thế này?
Nhiều năm qua, em đã phải một mình gồng gánh biết bao nhiêu tủi hờn và đau khổ. Khi cơn ác mộng thất nghiệp cứ kéo dài vô tận, rồi đến sự sụp đổ, phá sản trong kinh doanh ập xuống, em cảm giác như cả thế giới này đang quay lưng lại với mình. Để sinh tồn qua những ngày tháng tăm tối đó, em đã phải ngậm ngùi rút hết những đồng tiền tiết kiệm cuối cùng, rồi lần lượt chứng kiến những tài sản mình từng chắt chiu, gầy dựng cũng cuốn gói ra đi theo từng nhu cầu chi tiêu tối thiểu hằng ngày. Vật chất mất đi đã đành, nhưng thứ hút cạn kiệt sinh lực của em lại là lòng người.
Giữa những ê chề của sự thất bại, em vẫn không được yên thân. Những thị phi, những nỗi oan ức từ cuộc tranh giành quyền lực, địa vị ngoài kia — những thứ vốn dĩ chẳng thuộc về một tâm hồn muốn bình yên như em — vậy mà thiên hạ cứ cố tình gieo rắc, cứ cố tình kéo em vào vũng bùn của họ. Họ có biết đâu sau lớp vỏ bọc cố tỏ ra mạnh mẽ ấy, là một người con gái đang vụn vỡ từng chút một? Đêm nay, tiếng mưa hòa lẫn tiếng lòng, em tủi thân đến nghẹn ngào, nước mắt cứ thế tuôn rơi ướt đẫm gò má mà chẳng thể nào ngăn lại được.
Trong sự kiệt quệ cả về tài chính lẫn tinh thần, em thấy mình chông chênh và yếu đuối hơn bao giờ hết. Lúc này đây, em chỉ khát khao có một bờ vai, một người đàn ông ấm áp xuất hiện trong cuộc đời mình. Không chỉ để chở che cho tâm hồn đầy vết xước này, mà mong anh ấy có thể dang tay nâng đỡ, sẵn sàng trao cho em những bờ cõi vững chãi, cho em thêm những tài sản để em có thể dựa vào đó mà trang trải, mà chi tiêu và tìm lại sự bình yên trong cuộc sống. Em mệt mỏi với việc phải tự gồng mình gánh vác rồi. Liệu giữa Sài Gòn, Mỹ, Âu, Á hoa lệ và lạnh lùng này, có người đàn ông nào nghe thấy tiếng lòng em trong mưa, đến bên em và cho em một điểm tựa vững vàng hay không?