Đóa hoa giữa bão giông.
Trải qua bao nhiêu năm tháng, lòng em đã chằng chịt những vết sẹo do xã hội để lại. Sóng gió, thị phi, sự chèn ép và lừa lọc của lòng người đã không ít lần đẩy em vào tận cùng của sự đau khổ. Em ghét sự ồn ào, sợ những ánh mắt soi mói, đố kị và mệt mỏi trước những toan tính hơn thua của người đời. Đôi lúc em tự hỏi, tại sao người ta luôn muốn làm tổn thương em.
Vậy mà, em vẫn không thể học cách sống nhẫn tâm. Em vẫn chọn sống vô tư, mau quên và tử tế với cuộc đời. Đó không phải là sự khờ dại, cũng không phải để mưu cầu một lợi ích nào cả, mà đơn giản đó chính là con người thật của em—bản chất vốn có của một tâm hồn luôn hướng về sự nhẹ nhàng, tinh tế. Sau những giông bão đau lòng, em chỉ ước tìm được một bến đỗ an yên, nơi có người đàn ông chân thành bù đắp lại cho em những thiệt thòi đã qua."
- 18 Tháng7, 2026
- Không có lượt xem
- Miễn bình luận












