TÂM SỰ THẦM KÍN: TÌNH ĐẦU CỦA TÔI

Ngày xưa, trên chiếc xe đạp chở em đi từ bến xe miền Tây, về đến nhà ngoại tôi, Saigon trong mắt tôi lúc đó thật rộng lớn , tôi không sợ lạc mất em. Vậy mà ngày trở về , Sai Gòn thật nhỏ bé nhưng tôi khó tìm em, tôi đã để lạc mất em rồi. Cái thị trấn Tầm Vu nhỏ bé chứa chan bao kỹ niệm của tình yêu chúng ta. Cái xóm nhỏ nhà tôi, con đường làng không đủ rộng , vậy mà chỉ cần một bước rời xa , lại quá lớn để yêu nhau lần nữa , không bên nhau được trọn đời, không có nghĩa là tôi vô hình trong mắt em vĩnh viễn!

Đây là câu chuyện có thật , người thật, việc thật. Kể về 1 thanh niên ra đi cùng gia đình xa quê hương ở tuổi 18 mang theo mối tình đầu, anh hẹn với cô gái anh sẽ trở về. Vậy liệu anh có về cưới cô ấy không nhé. Mời các bạn lắng nghe câu chuyện: TÌNH ĐẦU CỦA TÔI.


Cách đây 30 năm, năm đó tôi 17 tuổi, cái tuổi mà 1 chiếc lá khẽ rơi cũng làm tâm hồn xao xuyến bồn chồn. Tôi có thằng bạn thân học chung 1 lớp , nó có đứa em gái họ rất dễ thương. Nó muốn giới thiệu cho tôi và dẫn tôi đến nhà em. Em tuổi đôi tám đẹp như trăng rằm. Em có mái tóc đen dài, đôi mắt đen to tròn trong veo như mặt nước mùa thu, chỉ cần nhìn vào đôi mắt em thôi , tôi như muốn ngủ say không cần phải tỉnh dậy. Đôi môi hồng chúm chím e thẹn không dám nói đã làm tim tôi muốn nhảy ra khỏi lồng ngực rồi. Cũng đôi mắt này đã hớp hồn tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên, cảm xúc non nớt ngây thơ của tuổi dại khờ của đứa con trai mới lớn chưa đủ trưởng thành đã làm tôi run rẩy. Nhà tôi vách lá đơn sơ tại 1 làng quê nghẹo thuộc huyện Châu Thành, tĩnh Long An. Còn nhà em ở tại Huyện, tại chợ Tầm Vu. Mỗi sáng tôi đi đến trường , tôi cố tình đi ngang qua nhà em để được nhìn thấy em. Xưa kia, đường làng tôi buổi tối không có đèn đường , người dân ra khỏi nhà đều phải đốt đuốc, hay mang theo đèn pin. Con đường buổi tối đen như mực , hai bên đường thì 1 bên là cánh đồng lúa , bên kia là những lũy tre mọc san sát nhau nối dài. Ban đêm tiếng gió thổi làm các thân tre kêu ken két trông rợn người . Tôi là chúa sợ ma , không hiểu sao lúc đó tôi đâm đầu chạy thẳng một mạch đến nhà em mà không sợ bất cứ âm thanh huyền bí nào.

Tinh dau cua toi - Tony Tran 1990

Ở quê tôi cũng giống như bao thôn quê khác, cứ mỗi lần đến tuần trăng, trước sân nhà em, dưới ánh trăng sáng vằng vặc soi rõ từng cảnh vật , chúng tôi ngồi đàn hát cho nhau nghe, em hát rất hay hòa quyện vào âm thanh của tiếng gió , mùi hương thơm hoa bưởi , hoa cau trong vườn. Tôi thích em nhưng tôi không dám thổ lộ tình cảm trước mặt em nên tôi đành viết thư ép vào cuốn tập học trò rồi gửi cho em. Tối hôm đó tôi lấy hết can đảm để đưa vội vội vàng vàng cho em rồi quay đi cắm đầu cắm cổ chạy xe một mạch về nhà như ma đuổi. Nói là thư chứ chỉ là một mãnh giấy học sinh ,trong thư tôi viết:" Đây là lá thư đầu tiên Tớ viết cho cậu, Tớ mong cậu đừng nghĩ Tớ chọc phá cậu. Tớ thích làm bạn với cậu , cậu có thích Tớ không?"

Từ lúc quen em , những ngày tháng đó là những ngày tươi đẹp nhất của đời tôi . Tôi hát nghêu ngao suốt ngày , tâm hồn lâng lâng xao xuyến bay bổng. Từ đó, tôi và em gặp nhau thẹn thùng hơn, hai đứa không biết nói gì ngoài những mãnh giấy học sinh viết qua viết lại trao tay ép vào tập vở. Tôi nhớ những lần ăn chè tại nhà em, hay ăn cơm với canh rau dền nấu với cá bóng dừa, nó ngọt ngào làm sao. Ngày qua ngày, hết mùa trăng này đến mùa trăng khác , tình yêu của chúng tôi lớn dần theo các mùa trăng.

Hai năm sau ,tôi hoàn thành xong tốt nghiệp trung học phổ thông . Gia đình tôi sang Mỹ định cư. Tối hôm đó cũng là đêm trăng mà tôi thấy cuối cùng ở quê tôi . Nhưng đêm trăng này chúng tôi không còn hát hò , cười đùa vui vẻ như mọi khi mà thay vào đó là tiếng khóc , tiếng trách móc than thở . Hai đứa chúng tôi nói rất nhiều , nói về tình yêu , về tương lai. Em không muốn tôi đi , em sợ thời gian xa mặt cách lòng, em sợ khoảng cách địa lý sẽ chia cách tình yêu đôi lứa ... em sợ tất cả.

Chúng tôi ngồi tựa vào vai nhau , vai kề vai, tay trong tay, trong không gian tĩnh lặng chỉ còn tiếng gió thổi vi vu , hai đứa tôi trao nhau nụ hôn đầu tiên của tuổi mới lớn, vị ngọt đôi môi của mối tình đầu tôi không bao giờ quên .

Đêm đó chúng tôi ngồi với nhau rất lâu cho đến khi trăng lên rất cao và chỉ có ánh trăng làm chứng cho lời thề non hẹn biển của chúng tôi.

Tạm biệt em tôi về nhà, tối đó , tôi không sao ngủ được . Trằn trọc đấu tranh giữa đi hay ở lại cứ ám ảnh trong tâm trí tôi. Nếu tôi ở lại , chúng tôi sẽ cùng học và bên nhau trọn đời. Nhưng nhà tôi thì nghèo , dựng bằng mấy cây cột củ kỹ, mái lợp bằng lá dừa nước, cứ mỗi khi mưa gió thổi qua là toàn bộ mái nhà như muốn hất tung toàn bộ cái nhà , cảm giác gia đình tôi đang ở ngoài trời mưa trống trãi lạnh lẽo. Mơ ước được thoát khỏi kiếp nghèo luôn ám ảnh tôi. Còn em là con nhà giàu, tiểu thư đài cát lá ngọc cành vàng, nhà xây kín cổng cao tường . Tôi là một thằng nhà nghèo làm sao dám mơ ước tới em khi tôi chưa có gì xứng đáng với em ,ngoài tuổi trẻ bồng bột và hoài bão chưa thực hiện. Vậy là tôi quyết định ra đi xây dựng ước mơ của mình với suy nghĩ sẽ công thành danh toại rồi về cưới em.

Thao thức suốt canh vừa chợp mắt một lúc thì mẹ tôi đánh thức tôi dậy theo gia đình lên SG chuẩn bị cho hành trình bay. Chúng tôi dừng chân nghỉ ở nhà ngoại tại quận Bình Thạnh, Saigon. Hôm sau em đi với người chị, lên SG để tiễn tôi đi. Tôi cỡi xe đạp từ Bình Thạnh ra bến xe miền Tây rước em về nhà ngoại tôi. Chúng tôi có một ngày vòng quanh các khu phố SG trên chiếc xe đạp của tôi. Chúng tôi lặng im không ai nói với ai câu nào , tâm trí tôi đang yếu mềm trước sự có mặt của em. Tôi sợ lời nói của tôi thốt ra sẽ níu kéo bước chân tôi ở lại. Tim tôi đập nhanh hơn, tôi sợ chỉ cần em thốt ra lời nào là trái tim tôi sẽ tan chảy. Sáng hôm sau gia đình tôi và em cùng đi đến phi trường TSN trên xe buýt, em khóc rất nhiều làm tim tôi đớn đau, tôi đã nói với em : Em cứ khóc đi em ,nếu những giọt nước mắt này làm em bớt đau khổ thì em cứ khóc đi". Chúng tôi bịn rịn tay trong tay , không muốn buông tay nhau ra vì sợ sẽ mất nhau mãi mãi. Tôi đã hôn em 1 nụ hôn nồng thấm trước khi vào phòng cách ly.

Khi tôi cùng gia đình bước lên máy bay , lúc đó phi trường cho phép thân nhân vào trong nhìn máy bay cất cánh , khi máy bay chạy nhanh và cất cánh, cũng là lúc em xỉu luôn tại đó, có em gái tôi đứng bên cạnh đỡ em. Trông thấy cảnh tượng đó, tôi chỉ muốn lao ra ở lại với em , trái tim tôi tan vỡ đớn đau tột cùng. Hình ảnh đó đã đi sâu vào ký ức tôi cho đến bây giờ. Cái tuổi chỉ biết yêu , dốc hết tâm can sức lực để yêu , yêu một cách tự nhiên trong sáng, không cần nghỉ gì đến tương lai . Đối với tôi, tình yêu tôi dành cho em lúc này to lớn và mãnh liệt hơn bao giờ hết.

Lần đầu tiên tôi được bay, được thoát khỏi chốn quê nghèo , thành phố Saigon nhỏ bé đang trở nên nhỏ dần dưới chân tôi và trong phút chốc mất hút . Ngồi trên máy bay, nhưng kỷ niệm bổng hiện về trong ký ức tôi, giống như cuộc phim, đang quay ngược dòng dỉ vãng. Tôi nhớ cái làng quê nghèo, ngồi nhà tôi, rồi nhớ đến cái thị trấn Tầm Vu, nơi tôi gặp người yêu, mối tình đầu đẹp quá, thơ mộng quá. Tôi bỏ lại phía sau tất cả : bạn bè , người thân, người yêu ... tôi xin gởi trọn lời yêu thương đến tất cả mọi người , hẹn ngày trở lại.

Đặt chân đến nước Mỹ , những ngày đầu tôi buồn chán thất vọng. Xung quanh tôi thật trống trải vô vị, những con người cao to với làng da trắng, tóc vàng , họ đẹp như trong truyện cổ tích mà tôi đã từng đọc. Còn tôi thì như cậu bé tí hon , hoàn toàn xa lạ , tôi cảm giác như mình đang lạc vào thế giới của những câu chuyện cổ tích. Sự khác nhau về ngôn ngữ giao tiếp và văn hóa đã làm người tôi sống co cụm lại trong một góc .

Tôi cần phải thoát khỏi cái bóng của mình bằng cách lao vào học và đi làm. Để có tiền trang trải cuộc sống, hàng ngày ngoài giờ học tôi phải đi làm thêm các công việc như : cắt cỏ, lau công, bồi bàn cho các quán ăn, nhà hàng. Những tháng ngày mới qua, tôi buồn bã cô đơn , tôi viết thư cho em rất nhiều, lúc đó thư đi khoảng 3 tuần em mới nhận được. Còn tôi các bạn biết là cảm giác của những người sống xa nhà đợi thư hồi âm như thế nào rồi đó, nhất là đợi thư người yêu. Hàng ngày sau giờ đi học và đi làm về , việc duy nhất tôi mong đợi là nhận được thư em. Cái cảm giác sung sướng khi vừa về đến nhà , mẹ tôi nói : "con có thư từ VN gởi nè". Cầm lá thư trên tay mà nước mắt tôi cứ trào ra. Thật sự tôi không muốn đọc liền ngay lúc đó, tôi đi tìm một khoảng trống tĩnh lặng đủ để tôi trải lòng gặm nhắm từng chữ một. Đã bao lâu rồi tôi mới có được cảm giác em ở bên cạnh tôi, tôi nhớ em da diết , trong thư em gởi kèm tấm hình em chụp trước sân nhà, chỗ mà mỗi tối chúng tôi hay thường ngồi.

Tôi cứ ngắm nhìn tấm hình em , ngấm mãi em, đôi bàn tay mân mê khẽ chạm lên đôi mắt mà một thời tôi đã chết đuối , rồi đến bờ môi, tất cả ký ức tràn về trong tâm trí tôi. Tôi nhớ em đến nghẹt thở, hơi thở tôi trở nên nặng nề, bây giờ tôi mới thấy cảm giác tôi xa em đến vậy, bây giờ chỉ có tự tôi lau khô những giọt nước mắt cho tôi thôi. Trong thư em viết gởi tôi là những câu nói yêu thương động viên tôi học hành , rồi những lời hờn trách nhớ nhung ....

Ngày lại ngày trôi qua , đêm này nối tiếp đêm khác, thư đi rồi thư đến. Nhớ khi xưa mẹ tôi ru tôi ngủ bằng những lời hát ru của mẹ, thì nay trưởng thành , mỗi đêm ru tôi ngủ bằng những lá thư của em . Tôi gom hết để dưới gối đầu nằm, đêm về tôi lấy hết ra đọc lại từng lá một cho đến khi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Ban đêm là lúc cảm xúc của con người yếu mềm nhất , tôi nhớ nhà , nhớ anh tôi, nhớ chị em tôi, nhớ bạn bè thầy cô, nhớ mái trường,.... tôi nhớ em. Không biết tôi đã khóc biết bao nhiêu đêm rồi, đây là lần đầu tiên tôi mới biết đau khổ vì yêu là như thế nào?

Sau vài năm sống tại Mỹ, tôi bắt đầu có chút vốn kiến thức để đi làm mà không cần làm lau công hay làm những công việc phổ thông nữa. Cuộc sống cơm áo gạo tiền đã cuốn tôi vào vòng xoáy như một cỗ máy: cứ bấm nút là chạy liên tục vậy thôi, nó không cho phép tôi dừng lại. Em cũng giống như tôi, em cũng lên SG học rồi làm việc. Cuộc sống mưu sinh đã tạo cho chúng tôi dần có những khoảng cách vô hình , những lá thư viết ngày một ngắn lại, lời lẻ không còn mít ước như xưa, 2 chúng tôi đã trưởng thành lên rất nhiều trong từng lời văn, cách suy nghĩ.

Thỉnh thoảng tôi gặp em trong mơ, trong giấc ngủ của tôi, cảm xúc ấy vẫn còn nguyên vẹn như mới hôm qua , bình dị nguyên sơ , nụ hôn trao nhau lần cuối vẫn còn đó. Lá thư chúng tôi gửi cho nhau ngày một thưa dần. Xuân qua hè đến , rồi xuân lần nữa , bôn ba nơi xứ người , nỗi nhớ theo thời gian không còn da diết như những ngày mới qua . Vậy mà thấm thoát đã 7 năm tôi hoàn thành xong chương trình đại học. Lúc đó tiết trời đã bắt đầu chuyển sang thu, lời hứa năm nào khi công thành danh toại tôi sẽ về cưới em . Ở quê tôi, con gái 20 tuổi là cha mẹ gả chồng , không biết bây giờ em có còn nhớ tôi không? Tôi muốn sự bất ngờ !

Gom hết những yêu thương , nhớ nhung suốt ngần ấy năm chờ đợi khắc khoãi, tôi quyết định về thăm em , thăm ngôi nhà tranh vách lá đơn sơ của tôi, thăm anh chị em tôi, bạn bè ,bà con hàng xóm. Vậy mà thấm thoát đã 7 năm , cứ tưởng như vừa trải qua một giấc ngủ là đã có thể chạm tới . Vậy mà không biết tôi làm thế nào để có thể sống được giữa một xã hội đầy áp lực công việc và nỗi nhớ nhà dằng vặt. Tự dưng tôi bỗng thấy thương mình, thương cho kiếp sống đời viễn xứ , lúc nào cũng canh cánh trong lòng muốn trở về quê hương . Tôi chẳng mong gì to lớn , chỉ cần được đứng trên mãnh đất quê hương, được nghe tiếng Việtnam , được gặp người thân, được ăn bữa cơm gia đình là vui lắm rồi.

Chỉ hết đêm nay còn nằm trên đất Mỹ , sáng mai tôi lên máy bay về VN rồi. Tôi trằn trọc thao thức , bao nhiêu suy nghĩ lẫn lộn như mớ tơ vò , tôi không còn là tôi của tuổi 18 dại khờ. Bây giờ suy nghĩ đã trưởng thành lên rất nhiều , tôi biết mình đang làm gì , cái lạnh ở Mỹ đã không còn làm tôi cảm thấy cô đơn nữa. Sáng sớm tôi ra phi trường trở về VN. Cảm giác mong được nhìn thấy người yêu, bao kỷ niệm tràn về trong tâm trí tôi.

Khi vừa đáp xuống phi trường Tân Sơn Nhất (TSN). Tôi nhìn quanh và cố tìm lại những kỳ niệm củ. Cũng tại đây cách đây 7 năm về trước , em đã xỉu tại đây khi tiễn tôi đi. Ra đón tôi còn có anh , chị và em tôi. Thành phông SG vẫn nhìn tôi đầy ngạo nghễ và thách thức, tôi vẫn còn là một chàng sinh viên vừa mới tốt nghiệp thì làm được trò trống gì chứ, trước mặt tôi còn cả chặng đường dài đầy chồng gai thách thức phải vượt qua.

Về đến nhà, Chúng tôi quây quần bên nhau , ôn lại kỷ niệm xưa chúng tôi từng trải qua. Hôm sau , tôi lấy chiếc xe đạp ra , chiếc xe mà hồi nhỏ tôi đã từng cưỡi đi học hàng ngày , chạy đến nhà em. Từng vòng xe đạp lăn bánh mang theo bao suy nghĩ xốn xang lẫn lộn, hồi hộp như cái tuổi 17 xưa kia . Cứ nghĩ rằng mình dành cả thanh xuân để yêu để nhớ một người thì lần trở về gặp em tôi sẽ không hồi hộp chết nhác như xưa nữa . Vậy mà giờ đây cảm xúc đang ngự trị xâm lấn trái tim tôi. Còn quá ít thời gian để tôi trấn tỉnh tâm trí , trái tim vẫn đập nhanh , vẫn run lên .

Em bước ra , vẫn mái tóc thề đó, vẫn nụ cười đó, riêng có đôi mắt không còn trong sáng tinh anh như xưa nữa. Đôi mắt em đượm nét u buồn như mách bảo với tôi rằng: đôi mắt đuộm buồn là do ngày tháng nhớ nhung tôi.

Cảnh vật còn đó , người yêu còn đây , cảm xúc vẫn đong đầy. Nhưng có điều gì đó rất lạ ở chúng tôi. Ngồi bên cạnh nhau , nhưng cảm giác run động không còn nóng bỏng như xưa. Có lẻ thời gian xa cách quá lâu hay tuổi tác trưởng thành đã làm chúng tôi không quay được trở về như xưa nữa? Ba tuần về VN là cả 3 tuần chúng tôi luôn ở bên cạnh nhau, cùng đi ăn các món ăn miền Tây mà tôi thích, cùng đi uống cà phê , rồi em chở tôi đi khắp thị trấn Tầm Vu, Long An. Tầm Vu không có mùa đông nhưng cũng có những cơn mưa bất chợt mang theo chút gió thổi nhè nhẹ luồn vào mái tóc em mang theo nỗi buồn man mác trong hồn tôi. Em vẫn tinh khôi , trong sáng giữa cuộc sống xô bồ hiện tại .

Những ngày ở Mỹ, khi mùa đông lạnh lẽo đến, tôi nhớ em đến điên dại, tôi thèm được ôm em, tôi hứa khi về VN tôi sẽ ôm em thật chặt vào lòng. Vậy mà giờ đây, em ngồi cạnh tôi ngay lúc này, tôi có thể ôm , có thể hôn để vơi đi nỗi niềm thương nhớ suốt bao năm qua. Tôi mặc kệ cái khoảng cách vô hình , tôi chỉ biết làm theo lý lẻ của con tim mách bảo. Thế là tôi nhè nhẹ nắm tay em lại, giữ thật lâu trong lòng bàn tay tôi, tay em lạnh toát , tôi muốn cho em biết cảm giác an toàn khi em ở cạnh tôi, một thanh niên đã trưởng thành chứ không phải cách đây 7 năm về trước. Em tựa vào vai tôi , 2 đứa có thể nghe nhịp đập của 2 trái tim, 2 bàn tay nắm chặt lấy nhau đầy ngượng ngùng nhưng vô cùng ấm áp , rồi những nụ hôn vụng dại trao nhau nồng nhiệt , đê mê. Có thể nói đây là những phút giây yêu bất chấp , yêu dại khờ nhưng chân thành và trong sáng .

Không biết duyên số sắp đặt hay ý trời ,lần trước chúng tôi chia tay cũng vào tuần trăng, lần này cũng vậy. Nhưng chúng tôi không còn thao thức cùng chị Hằng, không còn lời thề non hẹn biển như xưa nữa . Chúng tôi ngồi ăn cơm chung cùng với gia đình anh chị em rồi chia tay tiễn biệt. Em thật khác xưa, không mít ước , không dỗi hờn thay vào đó là sự mạnh mẽ , dứt khoát. Có lẻ em muốn tôi dũng cảm như một người đàn ông trưởng thành , không ủy mị , ngốc nghếch như xưa. Tình yêu đầu đời cho đến lúc này không biến chúng tôi thành những con thiêu thân , không trở thành nô lệ của tình yêu , đó là cách yêu của những người trưởng thành đúng nghĩa, là cách bạn sống vì người khác .

Đưa tôi ra phi trường lần này chỉ có anh chị , và em của tôi. Lần này người yêu không tiễn tôi nữa, em sợ cảnh chia tay và có lẽ em sợ sự yếu đuối của em làm tôi mất đi nhuệ khí của bậc nam nhi. Cảnh chia tay người yêu thật đáng sợ , nó sẽ theo bạn, ám ảnh bạn mãi trong từng giấc mơ , nó lưu giữ mãi khoảnh khắc đó trong tâm trí bạn cho dù bạn có đi qua mấy cuộc tình đi chăng nữa. Cuộc tiễn đưa với gia đình, bạn bè trong niềm vui chúc nhau thượng lộ bình an . Hẹn ngày trở lại VN.

Về đến đất Mỹ , tiếp tục cuộc sống mưu sinh, với tấm bằng đại học trên tay , tôi lao vào làm việc như 1 con thiêu thân , mong sự may mắn sẽ đến với tôi. Tôi làm việc với mơ ước sẽ thay đổi cuộc đời trên xứ người. Chúng tôi không còn nhiều thời gian để nhớ nhung, trao thư nhiều như ngày trước. Cuộc sống vốn dĩ rất công bằng, nếu bạn muốn thành đạt thì bạn phải đánh đổi, bạn không thể nào có tất cả. Thế gian này không có chuyện vẹn cả đôi đường , nếu muốn có thì ắt phải trả giá và hy sinh.

Em có con đường lựa chọn của em và tôi cũng vậy. Chúng tôi thuộc thế hệ may mắn hơn ông bà ngày xưa . Được tiếp cận nền văn hóa du nhập phương Tây với nền kinh tế mở nên cách sống của thế hệ chúng tôi cũng khác xưa, đó là cách sống mở. Điều đó không có nghĩa là theo lối sống Tây hóa, chỉ thay đổi một chút trong tư tưởng mà thôi. Em đi làm và tương tác với cách sống hiện đại nên em có con đường riêng của mình. Tôi cũng vậy, hai năm sau, em có gia đình , còn tôi cũng cưới vợ .

Cuộc đời mỗi con người chỉ đơn thuần là những cổ máy được lập trình kỹ đến mức hoàn hảo với những thứ phải làm mỗi ngày và chấm hết. Não hoạt động nhưng tim thì không. Tôi không còn cô đơn nữa , nhà tôi đã tăng thêm thành viên đầy ắp tiếng cười trẻ thơ , một cuộc sống mới hồi sinh trên mãnh đất xứ lạ . Từ đây tôi luôn đặt mình trong cuộc đua không có điểm dừng , thay đổi đích đến liên tục , thay đổi đường đua liên hồi ,còn thời gian thì không ngừng trôi. Mới hôm nào tôi phải chạy đua với việc học thì hôm nay đã đua với sự nghiệp rồi tiếp tục đua với thành gia lập thất, sinh con đẻ cái , đó là qui luật bất biến trường tồn mà tạo hóa đã tạo ra. Vì vậy một đời cố gắng chạy cho đến khi kiệt sức thì thôi. Đôi khi chúng ta chạy theo nó mà quên mất việc cân bằng tình yêu trong tâm hồn rồi từ đó không còn tìm thấy niềm vui trong cuộc sống.

TÂM SỰ THẦM KÍN: TÌNH ĐẦU CỦA TÔI

Năm 2019 tôi đưa gia đình về thăm quê hương Vietnam. Trên con đường làng về đến nhà , tôi lần mò tìm từng ký ức , đã rất lâu rồi tôi không về VN . Xe chạy qua thị trấn Tầm Vu , bất chợt tôi nhớ đến em, nhớ kỷ niệm ngày xưa. Phải chăng khi đã có tuổi , con người ta hay hoài niệm về quá khứ ? Ai nói rằng : mối tình đầu chỉ để nhớ, để yêu , để tôn thờ chứ không được gặp lại ? Trong lòng mỗi người luôn có sóng, lúc lặng lẽ dịu êm , lúc ồn ào dữ dội , dù gió có đẩy những con sóng ra xa nhưng sóng nào cũng phải vào bờ. Cả một thời thanh xuân tưởng chừng em là tất cả của tôi thì giờ đây nghìn trùng xa cách.

Lần này về chỉ còn chị tôi ra đón tôi, anh tôi không còn nữa. Sau khi thăm bà con họ hàng , bạn bè thì tôi tìm cách tìm gặp em. Thằng bạn tôi cho biết là em đã có 1 gia đình ấp áp và lập nghiệp ở Saigon. Bạn tôi giúp tôi có một cuộc hẹn với em ở quán cà phê mà ngày xưa chúng tôi thuờng đến. Chiều hôm đó tôi đến thật sớm trước em , tôi sợ , tôi không đủ bản lĩnh đối mặt nhau và không biết phải làm thế nào? Lần trở về này tóc đã phơi sương , đôi chân không còn nhanh nhẹn , trái tim băng giá từ rất lâu rồi nhưng sao tôi vẫn hồi hộp , không biết nên vui hay nên buồn , không biết mình sẽ khóc hay cười khi nhìn thấy bóng hình em. Bây giờ với tôi em là tri kỷ hay người dưng , tự dưng thấy lòng buồn đến nao lòng. Rồi em cũng đến , dáng người không còn thanh mãnh như xưa, dáng em đẩy đà hơn , rắn rỏi hơn, mái tóc thề đã được búi lên cao gọn gàng và pha lẫn sợi bạc, đôi mắt thì thâm quầng, nụ cười không còn tươi như trước kia nữa. Tôi nghỉ tội nghiệp em quá, đâu rồi cô gái 15 tuổi chúm chím e thẹn tôi gặp lần đầu, thời gian tàn nhẫn quá, đã cướp đi tuổi thanh xuân của em mất rồi.

Tôi hỏi em : Bao tháng năm dài đăng đẳng em sống thế nào ? Công việc có tốt không? Em trả lời: Ngày xưa, em đã đợi anh quá lâu, hàng ngày có nhiều người đưa đón em , nhưng em thật ngốc nghếch chỉ đợi một bàn tay mà suốt đời này em không thể nắm được.

Em nói, em cố quên tôi để sống và em đã có cuộc sống của riêng mình thật viên mãn. Cái chúng ta cần lúc này là vui sống cho hiện tại của mình và thôi gợn buồn những ngày tháng xưa. Bây giờ tất cả chỉ còn là kỷ niệm một thời đã qua, nghĩ đến điều đó chỉ làm thêm đau. Bước tới hay lùi thì chúng ta đã thành người dưng, gặp nhau chi nữa cũng thành 2 kẻ xa lạ , nghìn trùng xa cách . Giờ mối quan hệ của chúng ta là như thế đó , mãi mãi chẳng thể nào thay đổi được. Dù trái tim đã từng tổn thương thế nào thì bản thân phải tự chữa lành cho mình thôi. Và em đã rơi những giọt nước mắt, nó làm tim tôi đau nhói.

Chúng tôi chia tay tạm biệt ở đây. Tạm biệt mối tình đầu của tôi , cảm ơn tuổi thanh xuân chúng ta đã gặp nhau và đã từng là một phần của nhau. Nếu thời gian quay trở lại cho tôi sự lựa chọn lần nữa thì tôi vẫn chọn em, vẫn yêu em.

Có người cho rằng : Tình đầu là mối tình quan trọng nhất : vì nó trong sáng, nguyên sơ, hoang dại . Chỉ biết yêu hết mình, yêu bằng sự run động đầu đời , yêu 1 cách bồng bột . Mối tình đầu là mối tình đẹp nhất , lãng mạn nhất nhưng đầy đau khổ , nhớ nhung dằn vặt nhất . Vì tuổi còn quá trẻ không đủ bản lĩnh để bảo vệ tình yêu của mình . Tình yêu vốn dĩ không có lỗi và không bao giờ sai. Chỉ sai là nó đến không đúng thời điểm.

Có người cho rằng tình sau mới là tình quan trọng hơn : vì lúc đó cả 2 đủ trưởng thành, yêu bằng lý trí, có sự nghiệp , sẳn sàng bảo vệ tình yêu của mình, không thể sống và yêu bằng hít thở khí trời và sống trong túp lều tranh hai trái tim vàng được.
Vậy bạn chọn tình đầu hay tình cuối? Bạn đã từng trãi qua mối tình đầu? Hãy để lại comment của bạn cho chúng tôi hay gửi câu chuyện mối tình đầu của bạn về địa chỉ facebook Tony Tran.... chúng tôi mong mọi ý kiến đóng góp chia sẽ của bạn.

Còn theo tôi nghĩ : có tình đầu thì mới có tình sau. Vì tình đầu sẽ chứng minh rằng bạn dậy thì thành công và tình đầu sẽ giúp bạn biết trân trọng mối tình sau hơn, những gì bạn đánh mất thuở ban đầu sẽ là bài học đầu đời quí giá nhất mà tiền thì không thể mua được một tình yêu trong sáng. Thật may mắn cho những ai đã từng trãi qua mối tình đầu.

Các ý kiến



Author: Tuyet LamTuyet Lam